Author: Ngân Nguyễn

  • Nguyễn Thị Thanh Liêm: 11 năm kiểm toán ngân hàng, rẽ ngang cứu hơn 300 spa — và 4 điều mọi nhà đào tạo cần có

    Nguyễn Thị Thanh Liêm: 11 năm kiểm toán ngân hàng, rẽ ngang cứu hơn 300 spa — và 4 điều mọi nhà đào tạo cần có

    Mục lục

    Anh chị có tin được không: một người ngồi 11 năm trong ngân hàng, quen với những con số phải khớp đến từng đồng, một ngày lại đi cứu các spa khỏi bờ vực đóng cửa.

    Nghe như một nghịch lý. Nhưng càng nhìn kỹ, tôi càng thấy đó không phải canh bạc liều lĩnh — mà là một người mang đúng thứ ngành làm đẹp đang thiếu, đặt vào đúng chỗ. Người ấy là chị Nguyễn Thị Thanh Liêm, chuyên gia đào tạo kinh doanh và vận hành spa.

    Tôi viết bài này để giới thiệu chị với anh chị — những người chủ, những nhà đào tạo, những người đang loay hoay giữa đam mê nghề và bài toán con số. Không phải để hứa hẹn thay chị điều gì. Chị Liêm không bán giấc mơ làm giàu, nên tôi cũng xin phép để chính câu chuyện và những con số thật của chị tự lên tiếng.

    Đây là bài viết chân dung mang tính giới thiệu. Mọi kết quả kinh doanh phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố và mức độ thực thi của từng người — không có con số nào được cam kết ở đây.

    Nguyễn Thị Thanh Liêm chia sẻ trong buổi đào tạo chủ spa
    Chị Nguyễn Thị Thanh Liêm trong một buổi đào tạo chủ spa. Ảnh: liemnguyen.vn

    Người phụ nữ mang tư duy kiểm toán vào phòng trị liệu

    Chị Liêm sinh năm 1985, quê Quảng Ngãi. Chị là Cử nhân Kế toán – Kiểm toán, và đã có 11 năm làm trong ngành Tài chính – Ngân hàng trước khi rời vùng an toàn ấy để khởi nghiệp sang ngành làm đẹp (nguồn: hồ sơ chị công bố tại liemnguyen.vn).

    Đây là chỗ khiến tôi dừng lại lâu nhất. Phần đông chúng ta nhìn một spa qua tay nghề trị liệu — thợ khéo hay vụng, khách ưng hay không. Chị Liêm nhìn xuyên qua đó, tới chỗ thường bị bỏ quên: dòng tiền, quy trình, hệ thống.

    Luận điểm xương sống chị rút ra sau ngần ấy năm rất sắc: một spa hiếm khi sập vì thợ làm dở, mà vì cả guồng máy chạy tự phát. Chị gọi cú rẽ nghề của mình bằng một từ rất “dân tài chính” — “arbitrage kỹ năng”, tức chuyển hoá năng lực: mang tư duy kiểm toán, thói quen kiểm soát dòng tiền và quy trình hoá của một ngành chuẩn mực, đặt vào một ngành vốn quen vận hành theo cảm tính.

    Và chị không nói suông. Đến nay chị Liêm đã set up, tư vấn hơn 300 spa và đào tạo hơn 5.000 học viên (con số chị công bố trong hồ sơ tác giả), kéo không ít spa trở lại từ ngay sát mép vực đóng cửa. Điều chị đưa cho các chủ spa không phải mẹo bán hàng, mà là thứ ngân hàng đã rèn cho chị suốt 11 năm: một cái đầu lạnh đọc được con số, và một hệ thống để con số ấy tự sinh lời.

    Hết mơ hồ về con số: bài toán dòng tiền của một spa

    Có một câu hỏi mà phần lớn chủ spa né tránh: tháng vừa rồi spa thực sự lãi bao nhiêu? Không phải số dư trong tài khoản, mà con số còn lại sau khi trừ mặt bằng, lương kỹ thuật viên, mỹ phẩm tiêu hao, khấu hao giường máy. Nhiều người im lặng. Có người tưởng mình đang lãi, hoá ra đang lấy tiền tháng này nuôi lỗ tháng trước.

    Đó chính là chỗ chị Liêm bắt đầu. Chị dạy chủ spa nhìn thẳng vào điểm hoà vốn — mỗi tháng phải bán bao nhiêu buổi trị liệu thì spa mới đứng vững, chưa nói tới lãi. Con số đó không để doạ, mà để người chủ biết mình đang đứng ở đâu trước khi giật mình cuối tháng.

    Từ gốc rễ ấy, một hệ thống mọc lên: SOP để mỗi kỹ thuật viên làm dịch vụ đồng đều, KPI để thấy ai đang kéo doanh thu và khâu nào đang rò rỉ, rồi nối tuyển dụng – vận hành – marketing – giữ chân khách thành một mạch thay vì vá víu từng chỗ. Chị không dạy mẹo. Chị dạy chủ spa tự đọc spa của mình qua những con số biết nói, để chuyện hoàn vốn thôi còn là hên xui.

    Chị Liêm hướng dẫn quy trình vận hành spa trên bảng
    Chị Liêm hướng dẫn chủ spa quy trình vận hành — SOP, KPI và dòng tiền. Ảnh: liemnguyen.vn

    Phía sau tấm huy chương: 05 lần Full Marathon và một chữ “kỷ luật”

    Con số biết nói cần một bàn tay đủ kỷ luật để đọc chúng mỗi ngày. Và kỷ luật ở chị Liêm không phải lời tự nhận — nó có bằng chứng trên đường chạy.

    Hãy hình dung cung đường 42km Trail Sapa, một trong những địa hình khắc nghiệt nhất Việt Nam: bùn lầy, dốc đứng, sương mù nuốt trọn tầm nhìn. Không có khán giả cổ vũ ở mỗi khúc cua, chỉ còn người chạy đối diện với chính mình. Chị Liêm về đến vạch đích. Trước đó là 05 lần Full Marathon đường bằng 42km, và mỗi ngày đều đặn là bơi lội, tập luyện.

    Chị không kể ra để khoe. Với chị, giá trị thật của đường chạy không nằm ở tấm huy chương — treo lên rồi cũng phủ bụi — mà ở phần “hoàn vốn” về mặt con người: sau mỗi 42km là một phiên bản dứt khoát hơn, kỷ luật hơn bước qua vạch đích.

    Chị phân biệt rạch ròi giữa kỷ luật có giám sát (có người nhìn thì làm) và kỷ luật tự thân (động lực mọc từ gốc rễ, không cần ai vỗ tay). Bởi một chủ spa không tự quản nổi giờ giấc, dòng tiền, quy trình của chính mình thì lấy gì quản được đội nhóm, giữ được khách?

    “Một lãnh đạo không tự quản trị được bước chạy của mình thì không đủ tư cách quản trị sự nghiệp của người khác.”

    Nguyễn Thị Thanh Liêm về đích một giải Full Marathon 42km
    05 lần Full Marathon và cung Trail Sapa — kỷ luật của chị Liêm không chỉ là lời nói. Ảnh: liemnguyen.vn

    Nguyên tắc của chị gói gọn trong một câu, và chị nhắc đi nhắc lại như một câu thần chú: “Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một tí.” 42km không chinh phục bằng một cú bứt phá, mà bằng từng bước lặp lại không bỏ cuộc — y như cách một spa đứng vững không nhờ một tháng bùng nổ, mà nhờ tháng nào cũng nhỉnh hơn tháng trước.

    4 điều một nhà đào tạo cần có — soi qua chân dung chị Liêm

    Ở IPS, chúng tôi hay nói một nhà đào tạo tinh hoa cần bốn điều. Câu chuyện của chị Liêm là một minh hoạ sống cho cả bốn.

    1. Lấy kiến thức, kỹ năng làm nền tảng. Chị Liêm không đứng lớp bằng cảm hứng, mà bằng một nền rất cứng: Cử nhân Kế toán – Kiểm toán, 11 năm đọc bảng lương và dòng tiền bằng con mắt kiểm toán. Chính cái gốc chuyên môn ấy cho chị thẩm quyền nói về điểm hoà vốn, SOP, KPI mà không ai bắt bẻ được.

    2. Trở thành người cho đi lớn nhất. Triết lý gốc của chị mộc mạc: “Muốn giúp được người khác phải giúp được chính mình đầu tiên. Muốn cho đi thì mình phải có kiến thức thì mới cho đi.” Cho đi trước, nhận lại sau — với chị, “phụng sự cộng đồng là hành trình đẹp nhất trong quá trình kiếm tiền”. Doanh thu là hệ quả, không phải mồi câu.

    3. Kiên trì, kỷ luật trong hành trình. 05 lần Full Marathon và cung Trail Sapa không phải để trang trí hồ sơ. Chúng là bằng chứng vật lý cho một chữ kỷ luật mà chị đem thẳng vào từng buổi đào tạo — và đòi hỏi ở chính các học viên của mình.

    4. Sống có ý nghĩa, giá trị với gia đình, cộng đồng và xã hội. Chị đặt sự lương thiện làm kim chỉ nam cho mọi quyết định. Trong một ngành mà niềm tin của khách là tài sản dễ vỡ nhất, chị tin một người dạy kinh doanh spa mà thiếu tử tế thì mọi công thức đều thành con dao hai lưỡi. Chị gói con người mình trong ba chữ: Thân – Tâm – Trí. Thân là thể chất tôi luyện qua đường chạy. Tâm là lương thiện và tinh thần phụng sự. Trí là tư duy kiểm toán chắt ra từ 11 năm nghề cũ.

    Lời nhắn từ Ngân Nguyễn

    Mỗi người chúng ta một hoàn cảnh, không ai giống ai. Nhưng nếu anh chị đang là chủ spa, giáo viên, nhà đào tạo hay người dẫn dắt một đội nhóm — mỗi sáng mở cửa mà lòng nặng vì con số, hoặc mang trong mình nỗi ngại hiện diện trên không gian số — thì tôi tin câu chuyện của chị Liêm chạm đúng chỗ anh chị đang đứng.

    Điều tôi quý ở chị không phải lời hứa “x10 doanh thu”. Ngược lại: chị thẳng thắn không nhận những ai đi tìm phép màu giàu sau một đêm. Chị chỉ đi cùng người sẵn sàng làm thật, làm có hệ thống và giữ kỷ luật mỗi ngày. Chính sự vắng mặt của lời hứa giàu nhanh mới là điều đáng để anh chị tin.

    Nếu anh chị muốn học cách đưa tư duy con số vào spa của mình, hãy ghé thăm và kết nối trực tiếp với chị tại trang của chị Nguyễn Thị Thanh Liêm.

    Và nếu anh chị đang mong một con đường phát triển để giúp được nhiều người hơn, hãy bắt đầu từ 4 điều thật giản dị phía trên. Cuộc sống của một người thay đổi khi họ có một con đường và có kỷ luật để đi. Chị Liêm là một minh chứng sống. Anh chị hoàn toàn có thể là người tiếp theo.

  • Ông Bán Sơn: từ người thợ trên công trình đến CEO Nguyên Chương và 4 điều làm nên một thương hiệu cá nhân được khách tin

    Ông Bán Sơn: từ người thợ trên công trình đến CEO Nguyên Chương và 4 điều làm nên một thương hiệu cá nhân được khách tin

    Mục lục

    Anh chị có tin được không: có những người khách nhấc máy gọi cho một “ông bán sơn” không phải để hỏi mua sơn — mà để hỏi vì sao mái tôn nhà mình cứ trưa là nóng như cái lò, vì sao mái ngói mưa xuống là dột, vì sao bức tường hướng Tây hấp nhiệt hầm hập cả buổi chiều.

    Người mà họ gọi tên là Nguyễn Thanh Đênh, sinh năm 1982 ở Quảng Ngãi, nay sống và làm việc ở Bình Dương. Trên mạng, nhiều người biết đến anh bằng một cái tên mộc hơn: Ông Bán Sơn. Anh là CEO Công ty TNHH TM Nguyên Chương, có hơn 15 năm trong nghề sơn, cải tạo nhà và hoá chất xây dựng (nguồn: hồ sơ do Ông Bán Sơn cung cấp).

    Tôi kể câu chuyện của anh ở đây không phải để bán giúp anh một thùng sơn nào. Mà vì trong hành trình của một người thợ trở thành một cái tên được khách tin, tôi thấy có đúng bốn điều mà bất cứ ai đang làm nghề — và muốn xây một thương hiệu cá nhân tử tế từ chính nghề của mình — đều nên soi vào.

    Lưu ý nhỏ: bài viết này giới thiệu con người và cách làm nghề của anh Đênh. Hiệu quả của mỗi giải pháp thi công còn tuỳ hiện trạng từng công trình, nên hãy xem đây là định hướng để tham khảo, không phải một lời cam kết kết quả cho mọi trường hợp.

    Người thợ hiểu công trình từ trong ra ngoài

    Anh Đênh không bước vào nghề bằng lý thuyết. Anh bước vào bằng đôi tay: hơn 15 năm tư vấn vật liệu, xử lý bề mặt, sơn trong — sơn ngoài, chống thấm, hoàn thiện công trình. Từng loại tường, từng vị trí hay thấm, từng lỗi thi công thường gặp — anh gặp trực tiếp, không qua trung gian.

    Chính cái vốn “va vào công trình thật” đó làm nên khác biệt của anh. Khi khách hỏi, anh không đọc lại thông số trên bao bì. Anh khảo sát, anh đo, anh chỉ ra nguyên nhân trước khi nói đến sản phẩm: tường thấm là do đâu, mái nóng là vì cấu tạo nào, khe hở nằm ở chỗ nào nước mới lọt vào được.

    Bước ngoặt: thôi bán vật liệu, bắt đầu bán giải pháp

    Điều làm tôi chú ý nhất ở anh không phải là thâm niên, mà là một sự dịch chuyển trong cách anh làm nghề.

    Cái tên “Ông Bán Sơn” xuất phát rất thật thà — từ chính công việc kinh doanh sơn. Nhưng anh không dừng ở chỗ giới thiệu sản phẩm. Thay vì mở lời bằng “bên em có loại sơn này”, anh bắt đầu bằng vấn đề thật của khách: mái tôn quá nóng, mái ngói bị mưa tạt, tường hướng Tây hấp nhiệt, khe nhà bị thấm, hay một công trình cần cách âm. Từ vấn đề đó, anh giải thích nguyên nhân, thử nghiệm giải pháp, rồi chia sẻ kết quả bằng hình ảnh và video thực tế tại công trường.

    Cũng chính tinh thần “đi tìm giải pháp” ấy đưa anh đến một hướng đi mới: mang PU Foam — một vật liệu trước đây ít người biết — đến gần hơn với nhà ở. Anh ứng dụng foam tế bào kín và tế bào mở cho cách nhiệt, chống nóng, bịt kín khe hở, liên kết mái, hạn chế tốc mái, hỗ trợ chống dột và cách âm. Một vật liệu kỹ thuật, qua cách anh kể, trở thành thứ người chủ nhà bình thường cũng hiểu được và dám dùng.

    “Không chỉ bán vật liệu, mà giúp khách hàng chọn đúng giải pháp cho công trình.”

    Đó là câu anh tự nhận là thông điệp cốt lõi của mình. Nghe thì đơn giản, nhưng ai từng sửa nhà đều biết: người bán đúng giải pháp cho mình quý hơn nhiều người bán được hàng cho họ.

    Người anh giúp, giá trị anh tạo ra

    Hôm nay, người tìm đến Ông Bán Sơn phần lớn là những gia chủ đang khổ với chính ngôi nhà của mình — nhà nóng, nhà dột, nhà thấm, nhà ồn. Anh giúp họ gọi đúng tên vấn đề và chọn đúng cách xử lý, thay vì cứ mua đại một sản phẩm rồi thất vọng.

    Và anh làm điều đó theo một cách rất riêng: biến công trường, những phép đo và cả những lỗi thi công thường gặp thành nội dung giáo dục khách hàng. Người xem không chỉ mua được vật liệu — họ hiểu ra vì sao nhà mình bị vậy và nên làm gì. Đó là kiểu cho đi khiến một “ông bán sơn” dần trở thành một người được hỏi ý kiến, được tin.

    4 điều làm nên một thương hiệu cá nhân được tin

    Nhìn lại hành trình của anh Đênh, tôi rút ra bốn điều — không chỉ đúng với người làm nghề sơn, mà đúng với bất cứ ai muốn xây một thương hiệu cá nhân bền từ chính công việc của mình.

    1. Lấy kiến thức và tay nghề thật làm nền tảng. Uy tín của anh Đênh không đến từ lời quảng cáo, mà từ 15 năm chạm tay vào công trình thật. Người ta tin anh vì anh chỉ ra được nguyên nhân, chứ không chỉ đọc thông số. Nền móng của mọi thương hiệu cá nhân tử tế luôn là năng lực thật.

    2. Trở thành người cho đi nhiều nhất trong thị trường của mình. Anh không giấu nghề. Anh mang cả phép đo, cả lỗi thi công lên video để khách hiểu. Càng cho đi kiến thức, anh càng được tin — và người được tin thì không phải chật vật đi thuyết phục ai mua hàng.

    3. Kiên trì và chịu thử cái mới. Đưa một vật liệu “ít người biết” như PU Foam vào nhà ở không phải chuyện một sớm một chiều. Nó đòi hỏi thử nghiệm, cập nhật phương pháp bán hàng — marketing, và đủ lì để đi đường dài. Thương hiệu cá nhân là một hành trình bền bỉ, không phải một cú viral.

    4. Đặt giá trị của khách lên trước cái bán được. “Giúp khách chọn đúng giải pháp” — nguyên tắc đó khiến đôi khi anh phải khuyên khách theo hướng có lợi cho họ hơn là cho đơn hàng của mình. Nhưng chính điều đó làm nên một cái tên đáng tin, và một giá trị lâu dài với khách, với nghề.

    Lời nhắn từ Ngân Nguyễn

    Mỗi người chúng ta một hoàn cảnh, một cái nghề, không ai giống ai. Nhưng điểm chung của những người tôi trân trọng là họ đã trưởng thành lên từ chính công việc của mình để giúp được người khác — như anh Đênh đi lên từ người thợ trên công trình, để hôm nay giúp bao gia đình có một mái nhà mát hơn, khô hơn, yên tĩnh hơn.

    Nếu anh chị đang có một ngôi nhà bị nóng, bị dột, bị thấm hay cần cách âm — và muốn nghe một người làm nghề nói thẳng, nói dễ hiểu về giải pháp — hãy ghé trang của anh: ongbanson.com. Ở đó anh chia sẻ rất nhiều nội dung thực tế từ chính công trình.

    Và nếu anh chị đang là một người làm nghề, một chủ doanh nghiệp nhỏ, hay bất cứ ai muốn xây một thương hiệu cá nhân từ chính đôi tay và kinh nghiệm của mình — hãy bắt đầu từ bốn điều thật giản dị phía trên. Cuộc sống và công việc của bạn sẽ thật sự đổi khác khi bạn có một con đường rõ ràng và đủ kỷ luật để đi hết con đường ấy. Câu chuyện của Ông Bán Sơn là một minh chứng sống rằng: một cái tên mộc mạc, làm nghề tử tế, vẫn có thể trở thành một thương hiệu được tin.

    Thông tin trong bài do Ông Bán Sơn (Nguyễn Thanh Đênh) cung cấp. Website chính thức: ongbanson.com.

  • Hoàng Thị Ánh Hồng: từ cô giáo dạy Hóa đến nghề chăm sóc sắc đẹp tử tế — và 4 điều mọi nhà đào tạo cần có

    Hoàng Thị Ánh Hồng: từ cô giáo dạy Hóa đến nghề chăm sóc sắc đẹp tử tế — và 4 điều mọi nhà đào tạo cần có

    Mục lục

    Anh chị có tin được không: người phụ nữ tôi sắp kể cho anh chị nghe hôm nay từng đứng trên bục giảng, cầm phấn, dạy môn Hóa. Rồi một ngày, chị rời bục giảng để bước vào một nghề mà phần đông người ta chen chân vào vì nghĩ nó “dễ kiếm tiền” — nghề chăm sóc sắc đẹp.

    Nhưng chị không đi con đường số đông đang đi. Giữa một thị trường ngập lời hứa “trắng bật tông sau một buổi”, “hết nám sau một liệu trình”, chị chọn một con đường chậm hơn, khó hơn, và — nói thẳng — ít hào nhoáng hơn rất nhiều: con đường nói thật với khách hàng.

    Chị là Hoàng Thị Ánh Hồng. Và tôi tin câu chuyện của chị không chỉ dành cho người làm nghề spa. Nó dành cho bất cứ ai đang muốn khởi nghiệp, đang muốn dựng một sự nghiệp tử tế đứng vững qua năm tháng — kể cả anh chị, những giáo viên, nhà đào tạo, người dẫn dắt đang đọc những dòng này.

    Bài viết chia sẻ góc nhìn và kinh nghiệm nghề nghiệp, không phải tư vấn y khoa, tài chính hay pháp lý. Mỗi hành trình khởi nghiệp một khác; kết quả tùy người, tùy hoàn cảnh và thị trường.

    Chị Hoàng Thị Ánh Hồng cùng cộng đồng tại EAGLE CAMP (IPS16)
    Chị Hoàng Thị Ánh Hồng cùng cộng đồng tại chương trình EAGLE CAMP – IPS16.

    Từ bục giảng môn Hóa đến ghế chăm sóc da

    Hoàng Thị Ánh Hồng tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Hà Nội ngành Sinh học, rồi học thêm văn bằng hai ngành Hóa học. Chị từng là giáo viên — một người của khoa học, quen với nếp phải hiểu “vì sao” trước khi tin vào “cái gì”.

    Bước ngoặt đến sau một biến cố sức khỏe. Chị không kể dài về nó, và tôi cũng xin giữ đúng sự kín đáo ấy. Chỉ biết rằng sau biến cố đó, chị rẽ hẳn sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe chủ động và làm đẹp chuẩn khoa học.

    Điều đáng nói là chị không bỏ lại nền tảng khoa học của mình ở cổng trường. Chị mang nó theo. Với chị, làn da không phải một “bề mặt để tô vẽ” — nó là cơ quan lớn nhất của cơ thể, lớp hàng rào bảo vệ ngăn một con người với cả thế giới bên ngoài. Cái nhìn đó thay đổi tất cả cách chị làm nghề.

    Hôm nay, chị Hồng là nhà sáng lập hệ thống Thế Giới Mỹ Phẩm Natural và người gây dựng cộng đồng Khỏe Đẹp Song Hành. Nhiều năm trong nghề, chị còn đào tạo các chủ spa — nghĩa là chị vẫn đang làm đúng công việc cũ, chỉ đổi lớp học. Như chính chị nói:

    “Tôi từng là giáo viên đứng trên bục giảng. Giờ tôi vẫn đang dạy — chỉ là đổi lớp học, từ học sinh sang những người làm nghề.”

    “Bạn không bán một lọ kem — bạn chăm sóc một con người”

    Có một sự nhầm lẫn ngay từ đầu khiến rất nhiều người vào nghề đi lệch hướng: họ nghĩ mình đang bán sản phẩm. Chị Hồng nói thẳng rằng đó là gốc rễ của mọi sai lầm về sau.

    “Bạn không bán một lọ kem. Bạn không bán một liệu trình,” chị nói. Khi một người phụ nữ ngồi xuống ghế, ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại, cô ấy đang trao cho người làm nghề khuôn mặt của mình — một mức độ tin cậy không hề nhỏ. Người nghĩ mình “bán hàng” sẽ tư vấn theo cái gì lời nhất. Người hiểu mình đang chăm sóc một con người sẽ tư vấn theo cái gì đúng nhất cho làn da trước mặt — kể cả khi câu đúng là: “Chị chưa cần làm gì cả, da chị đang ổn, cứ dưỡng ẩm và chống nắng cho tốt đã.”

    Câu nói đó không bán được gì hôm nay. Nhưng nó xây một thứ quý hơn nhiều: niềm tin.

    Chị gọi tên rất rõ cái bẫy lớn nhất hạ gục người mới: bán “thần dược”. Thị trường làm đẹp đầy lời hứa kỳ diệu, và khi bạn đang lo từng đồng tiền thuê mặt bằng, lời hứa to trở nên vô cùng cám dỗ — vì hứa to thì khách tới nhanh. Nhưng chị nhìn xa hơn một bước, bằng đúng con mắt của một người học Sinh học: da là một cơ quan sống, có chu kỳ tái tạo riêng, vận hành theo sinh học chứ không theo lời quảng cáo. “Khi bạn hứa điều mà sinh học không cho phép, bạn đang hẹn trước một ngày khách hàng thất vọng.”

    Và đây là điểm mấu chốt mà người mới hay quên: nghề làm đẹp không sống bằng khách mới, nó sống bằng khách quay lại và khách giới thiệu. Quảng cáo có thể kéo một người tới lần đầu, nhưng không thể kéo họ tới lần thứ năm. Lần thứ năm họ tới là vì kết quả thật và vì bạn từng nói thật với họ, ngay cả khi sự thật kém hấp dẫn.

    “Tôi không tin vào phép màu trong làm đẹp — tôi chỉ tin vào kiến thức và sự bền bỉ.”

    Với chị Hồng, trung thực trong nghề này không dừng ở chuyện đạo đức. Nó là chiến lược kinh doanh. Người trung thực xây được thứ mà người hứa hão không bao giờ có: khách hàng trung thành.

    4 điều một nhà đào tạo tinh hoa cần có — soi vào chị Hồng

    Ở Ngân Nguyễn, tôi hay nói với các anh chị đang muốn dựng sự nghiệp đào tạo, huấn luyện, dẫn dắt rằng có bốn điều làm nền cho một người đi được đường dài. Câu chuyện của chị Hồng là một minh họa sống động cho cả bốn.

    1. Lấy khoa học và kiến thức thật làm nền tảng. Chị Hồng xuất thân Sinh học và Hóa học, nên chị nhìn nghề khác số đông: người hiểu cơ chế khoa học phía sau sẽ tư vấn an toàn hơn, ít gây hại hơn và đáng tin hơn nhiều so với người chỉ thuộc lòng quy trình. Khi hiểu “vì sao”, bạn biết khi nào nên dừng, khi nào nên khuyên khách đi gặp bác sĩ da liễu thay vì cố làm. Với chị, “thời gian học không phải thời gian mất, nó là móng nhà”.

    2. Trở thành người cho đi lớn nhất thị trường. Điều này nghe hay nhưng làm mới khó, vì cho đi ở đây đôi khi có nghĩa là từ chối tiền — nói “cái này em làm được, nhưng cái kia thì không, chị nên đi khám”. Mỗi lần chọn nói thật thay vì chốt đơn, chị mất một ít doanh thu hôm nay nhưng gửi vào “tài khoản niềm tin” một khoản sinh lãi qua nhiều năm. Và chị cho đi cả tri thức: nhiều năm nay chị đào tạo các chủ spa, gây dựng cộng đồng Khỏe Đẹp Song Hành để người đi sau không phải dò dẫm một mình.

    3. Kiên trì, kỷ luật trên hành trình. Uy tín nghề là thứ cộng dồn — nó không tới trong một tháng, mà tới qua nhiều năm làm đúng những việc nhỏ một cách bền bỉ. Chị hay nhắc một hình ảnh: một cái cây trồng hôm nay trông rất nhỏ, gần như chẳng đáng kể; nhưng nhiều cái cây trồng đều đặn qua năm tháng sẽ thành một cánh rừng. Kim chỉ nam của chị gói trong một câu: “hãy làm cho chắc, làm cho thật, rồi thời gian sẽ đứng về phía bạn”.

    4. Sống có ý nghĩa với gia đình, cộng đồng và xã hội. Chị đang xây một mô hình spa gia đình — con đường khởi đầu vốn nhẹ, gần với người thật, để người mới có thể học, làm và lớn lên vững vàng thay vì lao ra biển lớn khi chưa biết bơi. Tinh thần phía sau không phải “làm sao thật hoành tráng”, mà là “bắt đầu vừa sức để đi được lâu” — và kéo theo được cả những người quanh mình cùng đi.

    Lời nhắn từ Ngân Nguyễn

    Mỗi người trong chúng ta một hoàn cảnh, không ai giống ai. Có anh chị đang là giáo viên muốn có một nghề tay trái vững vàng; có người đang ấp ủ mở một tiệm nhỏ; có người đã đứng lớp đào tạo và muốn đi xa hơn. Điểm chung của những người tôi khâm phục — như chị Hồng — là họ đã trưởng thành qua chính vấn đề của mình để giúp được người khác. Chị đi qua một biến cố, học lại từ đầu, rồi biến kiến thức đó thành con đường cho cả một cộng đồng.

    Nếu anh chị muốn học cách làm nghề làm đẹp một cách tử tế và có gốc khoa học — hay chỉ đơn giản muốn đọc một người nói thật về nghề — hãy ghé trang của chị: hoanganhhong.com. Ở đó chị viết bằng chính giọng của mình, thẳng thắn và ấm áp.

    Và nếu anh chị đang là giáo viên, nhà đào tạo hay người dẫn dắt — mong có một con đường phát triển, muốn giúp được nhiều người hơn, sẵn sàng đứng trước đám đông — thì hãy bắt đầu ngay từ bốn điều phía trên. Cuộc sống của anh chị sẽ thật sự đổi khác khi có một con đường rõ ràng và có kỷ luật để đi. Câu chuyện của chị Hoàng Thị Ánh Hồng là một minh chứng sống: một cô giáo dạy Hóa vẫn có thể trở thành người truyền nghề cho hàng trăm người khác, chỉ cần chị chọn đúng con đường và đi cho bền.

    Một cái cây hôm nay còn nhỏ. Nhưng anh chị cứ trồng cho đều, cho thật. Rồi một ngày quay lại nhìn, sẽ thấy mình đang đứng giữa một cánh rừng do chính mình gây dựng.

  • Bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy – chuyên gia đào tạo sức khỏe giúp biến đổi cuộc đời người đau xương khớp

    Bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy – chuyên gia đào tạo sức khỏe giúp biến đổi cuộc đời người đau xương khớp

    Với người hâm mộ, bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy là gương mặt quen thuộc bên đường biên đội tuyển U23 Việt Nam tại Thường Châu 2018. Nhưng điều anh tâm huyết nhất bây giờ lại không nằm ở sân cỏ — mà ở đầu gối người nông dân, cái vai mỏi của dân văn phòng, cơn đau lưng âm ỉ mà hàng triệu người Việt vẫn chịu đựng mỗi ngày.

    Anh đang theo đuổi một mục tiêu thầm lặng mà không nhỏ: giúp hơn một triệu người Việt thoát khỏi cơn đau cơ xương khớp mà không phải lệ thuộc vào thuốc.

    Nói rõ ngay từ đầu: Đây là bài chân dung, không phải lời khuyên y tế. Thông tin sức khỏe bên dưới mang tính giáo dục chung. Nếu bạn đang đau hoặc có chấn thương, người cần gặp đầu tiên luôn là bác sĩ chuyên khoa.

    Bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy là ai?

    Sinh năm 1980 tại Hải Phòng trong gia đình truyền thống y khoa, anh tốt nghiệp bác sĩ đa khoa năm 2006 rồi theo đuổi y học thể thao — chuyên ngành khi ấy còn rất mới ở Việt Nam. Năm 2007, anh được Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC) cấp chứng nhận bác sĩ thể thao. Ngày 18/5/2018, anh sáng lập Trung tâm Y học Thể thao Starsmec — được giới thiệu là trung tâm y học thể thao đầu tiên tại Việt Nam (nguồn: hồ sơ giới thiệu do bạn bè cung cấp).

    Quy trình tận gốc: vì sao anh hạn chế lệ thuộc vào thuốc

    Triết lý điều trị của anh gói trong hai chữ: tận gốc. Thay vì chỉ cắt cơn đau bằng thuốc, anh ưu tiên xử lý nguyên nhân — vật lý trị liệu, dinh dưỡng cân bằng và y học tái tạo. Thuốc làm dịu triệu chứng rất nhanh, nhưng nếu cái gốc còn đó, cơn đau chỉ nằm im chờ quay lại.

    Xin nói cho rõ vì đây là chuyện sức khỏe: định hướng tận gốc, hạn chế lệ thuộc thuốc là định hướng điều trị của bác sĩ trên từng ca cụ thể, không phải lời khuyên để bạn tự bỏ thuốc, và kết quả khác nhau tùy mỗi người. Mọi thay đổi trong điều trị nên bàn với bác sĩ của bạn.

    Từ bác sĩ đội tuyển đến chuyên gia đào tạo sức khỏe cộng đồng

    Nhiều người giỏi chọn giữ nghề cho riêng mình. Anh Thủy làm ngược lại: mang thứ kiến thức dành cho vận động viên đỉnh cao gọt lại cho người bình thường, rồi chủ động chia sẻ trên các nền tảng số. Một bác sĩ điều trị dần trở thành một chuyên gia đào tạo sức khỏe — bởi chữa một ca là giúp một người một lần, còn dạy một nguyên tắc đúng là giúp cả nghìn người trong cả đời họ.

    Đây là những điều anh muốn ai cũng biết để xử trí đúng trong 48 giờ đầu:

    • 80% chấn thương thể thao là ở phần mềm (cơ, gân, dây chằng) và có thể sơ cứu đúng cách; chấn thương khớp và xương thì phải đến cơ sở y tế.
    • Nguyên tắc R.I.C.E.: Nghỉ ngơi (Rest) – Chườm lạnh (Ice) – Băng ép (Compression) – Kê cao chi (Elevation).
    • 48 giờ vàng: tuyệt đối không chườm nóng, xoa dầu nóng hay nắn bóp vùng mới chấn thương — sẽ làm tăng chảy máu, sưng nề và nguy cơ xơ sẹo.
    • Biết khi nào đi khám: sưng nhiều, lỏng khớp, biến dạng thì đi khám ngay; đau nhẹ, sưng ít thường tự ổn sau 1–2 tuần. Khi nghi ngờ, cứ đi khám.

    Giấc mơ một triệu người

    Con số anh hay nhắc — một triệu người — là một giấc mơ, một sứ mệnh anh tự đặt ra, chứ không phải thành tích đã đóng dấu. Song song với chuyên môn, anh vẫn miệt mài khám bệnh, phát thuốc miễn phí cho bà con nghèo, cứu trợ vùng thiên tai, tặng quà cho học sinh vùng cao. Với anh, biến đổi cuộc đời người khác không phải một phép màu ồn ào, mà là gỡ đi một cơn đau âm ỉ để một người được sống nhẹ nhõm hơn trong chính cơ thể mình.

    Lời nhắn

    Nếu bạn — hoặc người thân trong nhà — đang sống chung với một cơn đau xương khớp dai dẳng và muốn tìm hướng phục hồi tận gốc thay vì chỉ uống thuốc cho qua ngày, bạn có thể tìm đến anh:

    • Chuyên gia: Bác sĩ Nguyễn Trọng Thủy — Trung tâm Y học Thể thao Starsmec
    • Website chính thức: nguyentrongthuy.vn
  • Cách vẽ hình trung tâm sơ đồ tư duy: 4 bước tạo “trái tim” nổi bật cho cả sơ đồ

    Cách vẽ hình trung tâm sơ đồ tư duy: 4 bước tạo “trái tim” nổi bật cho cả sơ đồ

    Tôi cầm tờ sơ đồ của một học viên lên. Xoay ngang. Xoay dọc. Rồi hỏi: “Chủ đề của em nằm ở đâu?”

    Em ngập ngừng, chỉ vào một dòng chữ bút bi đen bé xíu, nằm chơ vơ giữa mênh mông trang giấy trắng. Không hình. Không màu. Chỉ mấy con chữ gầy guộc, lọt thỏm, chẳng khác gì một cái tên viết vội lên mảnh giấy nhớ rồi dán tạm lên tường.

    Và tôi biết ngay câu đang chạy trong đầu bạn lúc này. “Mình có biết vẽ đâu.” Chính nó. Chính cái giọng thì thầm ấy khiến bao người mới đứng hình trước trang giấy, cây bút cầm lên rồi lại đặt xuống. Nên nghe tôi nói thẳng, một lần cho xong: bạn không cần vẽ ĐẸP. Bạn cần vẽ ĐÚNG. Và đúng thì chỉ có 4 bước, học trong 5 phút.

    Hình trung tâm sơ đồ tư duy là hình ảnh đặt chính giữa trang, đại diện cho chủ đề, để mọi nhánh tỏa ra từ đó. Cách vẽ hình trung tâm sơ đồ tư duy cần 4 yếu tố: (1) là HÌNH ảnh chứ không chỉ chữ, (2) đặt chính giữa, (3) đủ TO theo khổ giấy, (4) tô nhiều màu.

    Vì sao tôi gọi nó là trái tim? Vì mắt người rơi vào tâm trước tiên — đó là điểm khởi đầu thị giác. Vì nó neo chủ đề vào trí nhớ, cắm chủ đề xuống như một cái mỏ neo. Vì nó kích hoạt trí tưởng tượng của bạn ngay từ nét đầu tiên. Và vì nó giữ cho cả sơ đồ “có một trái tim” để mọi ý còn lại quy về. Đây là nét ĐẦU TIÊN bạn hạ xuống mỗi khi vẽ. Vẽ nó thế nào sẽ định đoạt cả phần còn lại.

    Điều này không phải tôi tự nghĩ ra. Mỗi sơ đồ đều bắt đầu bằng một central image — hình ảnh trung tâm (nguồn: Tony Buzan). Không phải một dòng chữ. Một hình ảnh.

    Tôi nói điều này với tư cách một trọng tài Mind Map quốc tế, người ngồi ghế chấm và bao năm đào tạo giáo viên vẽ sơ đồ tư duy. Xin thú thật: chỉ cần nhìn cái hình trung tâm, tôi gần như đoán được ngay người vẽ có đầu tư không, có thật sự hiểu phương pháp không. Không phải để chấm điểm bạn. Mà vì cái trung tâm nói rất nhiều — về việc bạn coi trang giấy này là một bản nháp qua loa, hay một thứ đáng để bắt đầu cho tử tế.

    Vậy 4 yếu tố đó là gì, để trung tâm sơ đồ tư duy của bạn thôi lọt thỏm mà bật hẳn lên? Tôi tách ra cho bạn ngay dưới đây.

    Mục lục

    Vẽ HÌNH, đừng chỉ viết chữ: cho chủ đề một khuôn mặt

    Hình dung một sân khấu ca nhạc. Đèn tắt hết. Chính giữa, nơi lẽ ra ca sĩ đứng, chỉ có một tấm bảng tên treo lủng lẳng. Khán giả biết nhìn vào đâu?

    Đó đúng là thứ xảy ra khi trung tâm sơ đồ của bạn chỉ là một dòng chữ.

    Chữ là tấm bảng tên. Hình mới là ca sĩ.

    Vì sao? Vì với trí nhớ và trí tưởng tượng, hình mạnh hơn chữ — não bạn bám vào một hình ảnh nhanh và lâu hơn bám vào một hàng con chữ, y như bạn nhớ khuôn mặt lâu hơn nhớ tên (đó là mã hóa kép, tôi kể kỹ ở bài về cách dùng hình ảnh trong sơ đồ tư duy). Và chính Buzan chọn chữ IMAGE: cái đặt ở giữa là central image — hình ảnh trung tâm — chứ không phải central word, một chữ ở giữa (nguồn: Tony Buzan). Ông chọn có chủ đích.

    Vậy trung tâm sơ đồ tư duy vẽ gì? Một hình gợi đúng chủ đề. Học Toán? Chiếc máy tính, con số. Du lịch? Cái vali, chiếc máy bay. Sức khỏe? Một trái tim. Kèm chữ chủ đề bên cạnh cũng được — nhưng hình thì bắt buộc.

    “Nhưng tôi vẽ xấu lắm.” Tôi nghe câu này mỗi ngày. Nghe rõ nhé: bạn không cần vẽ đẹp như họa sĩ. Một quả táo méo vẫn hơn một dòng chữ hoàn hảo. Nét có run, hình có xấu — miễn nó gợi đúng thứ trong đầu bạn là xong việc.

    Ngồi ở bàn chấm nhiều năm, tôi nói bạn nghe: cái vấp phổ biến nhất là một trung tâm trơ trọi mỗi dòng chữ — không một nét hình, không một mảng màu.

    Giờ làm ngay. Viết tên chủ đề ra giấy. Tự hỏi: “Nếu vẽ một biểu tượng cho nó thì là hình gì?” Rồi vẽ đúng biểu tượng đó xuống. Xấu cũng kệ.

    Có hình. Có màu. Có sức sống.

    Chủ đề của bạn vừa có một khuôn mặt.

    Đặt CHÍNH GIỮA trang: cho trái tim đứng đúng chỗ để nhánh tỏa 360 độ

    Bạn từng thấy một tấm ảnh treo lệch hẳn về một góc tường chưa? Chưa cần biết ảnh gì, mắt đã thấy chông chênh. Cả bức tường mất cân.

    Cái trung tâm vẽ lệch cũng vậy — sai một chỗ, hỏng cả trang.

    Nên lần này tôi không giảng dài. Làm trước, hiểu sau.

    Cầm tờ giấy lên, để nó nằm ngang (thói quen tôi đã nói kỹ ở bài bố cục sơ đồ tư duy). Gấp đôi một lần, gấp đôi lần nữa — mở ra, chỗ hai nếp gấp cắt nhau chính là tâm. Chấm nhẹ một điểm ở đó. Rồi vẽ hình trung tâm ôm lấy điểm ấy.

    Xong. Bạn vừa neo trái tim đúng chỗ, không cần thước, không cần đo.

    Giờ mới tới phần vì sao — ngắn thôi. Đặt ở giữa thì nhánh mới tỏa đều ra mọi hướng, không bên nào bị bỏ rơi, cả sơ đồ cân. Lệch lên một góc là bên chật cứng, bên bỏ hoang — ý tưởng dồn cục một phía, hết đường thở. Đây chính là chỗ Buzan đặt central image (hình ảnh trung tâm) ngay giữa trang, làm tâm để các nhánh tỏa ra (nguồn: Tony Buzan).

    Trên bàn chấm của tôi, tôi gặp hoài kiểu này: trung tâm nép hẳn lên góc trên, nửa trang dưới bỏ trống, nhánh chen nhau một phía, mối liên kết rối như tơ vò.

    Giữa để cân. Giữa để tỏa. Giữa để mọi ý có đường về.

    Kích thước theo khổ giấy + tô nhiều màu: cách tôi dạy để trái tim đủ to và đủ rực

    Bạn để ý viên đá tảng nằm giữa dòng suối chưa? Đủ lớn thì nước phải vòng qua nó. Bé quá, nước cuốn đi, trôi mất hút.

    Hình trung tâm của bạn cũng vậy. Nó phải đủ lớn để cả trang giấy “vòng qua” nó — để nó là tâm điểm. Một hình bé xíu, mờ nhạt thì không giữ nổi vai trò trái tim. Mắt bạn lướt qua, chẳng có gì níu lại. Nó chìm nghỉm.

    Vậy to bao nhiêu? Để bạn dễ ước lượng, tôi thường dạy học viên vẽ hình trung tâm khổ A4 khoảng 4,5cm, khổ A3 khoảng 9,5cm (đường kính) — nhưng tôi nói rõ: đây là quy ước, là cách tôi dạy cho dễ hình dung, KHÔNG phải luật của Buzan, cũng không phải con số nghiên cứu. Cốt lõi mà Buzan nhấn mạnh chỉ là: vẽ đủ to, đủ rõ (nguồn: Tony Buzan). Con số kia là cây thước tôi đưa bạn cầm tay, không phải chân lý đóng khung.

    Khổ giấy Đường kính hình trung tâm gợi ý Ghi chú
    A4 ~4,5cm quy ước của tác giả
    A3 ~9,5cm quy ước của tác giả

    Đừng thần thánh con số. Không có thước cũng chẳng sao — ướm cho hình chiếm khoảng một nắm tay giữa trang A4 là đã đúng tinh thần.

    To thôi chưa đủ. Trái tim phải đập — và màu chính là nhịp đập ấy. Nhiều màu làm trung tâm nổi bật, hút mắt vào trước tiên (đúng nguyên tắc “trung tâm phải nổi bật” tôi đã nói kỹ ở bài tô màu sơ đồ tư duy). Buzan cũng dặn: vẽ to, rõ, và dùng nhiều màu — ít nhất 3 màu cho central image (hình ảnh trung tâm) (nguồn: Tony Buzan).

    Nên làm ngay: cầm 3 cây bút màu lên TRƯỚC khi tô. Dành màu đậm nhất, tương phản nhất cho riêng trung tâm — nó là ngôi sao, cho nó ánh đèn mạnh nhất. Muốn màu ăn nhập chứ không chỏi, ghé bài phối màu sơ đồ tư duy.

    Trên bàn chấm của tôi, kiểu ngược lại xuất hiện hoài: hình bé tí, một màu chì nhạt, lọt thỏm giữa tờ A3 trắng. Trái tim mà thoi thóp.

    To. Rực. Đứng giữa. Đó là trái tim biết đập.

    Hạ trái tim xuống trước, cả sơ đồ sẽ lớn theo

    Quay lại tờ sơ đồ của học viên tôi cầm lên ở đầu bài — cái dòng chữ bút bi đen chơ vơ giữa trang trắng.

    Chúng tôi vẽ thêm vào đó một hình trung tâm. To. Đặt giữa. Bốn màu. Và lạ lắm — cả trang giấy bỗng “có nơi để nhìn”. Mắt thôi lạc lối. Cái cây tìm lại được gốc của nó.

    Đó là điều một trái tim làm được.

    Đây là bài cuối của cụm tám bài. Tôi để dành nó cho hình trung tâm là có lý do. Cả hành trình bạn vừa đi — bố cục, nhánh, chữ, màu, hình ảnh, mối liên kết — rốt cuộc đều quy về một chỗ: một trái tim. Nghe ngược đời không? Bài cuối lại nói về nét đầu tiên. Nhưng đúng thế đấy — hình trung tâm vừa là nơi mọi thứ bắt đầu, vừa là nơi mọi ý hội tụ.

    Bạn không cần vẽ đẹp. Bạn cần dám hạ nét đầu tiên xuống.

    Nhớ bốn chữ này, quét nhanh trước mỗi lần vẽ — một trái tim đúng là: HÌNH (không phải chữ) · GIỮA · TO (theo khổ giấy) · NHIỀU MÀU. Lần tới cầm bút, đừng viết tiêu đề trước. Hạ trái tim xuống trước tiên.

    Câu hỏi thường gặp

    Trung tâm sơ đồ tư duy nên vẽ gì?

    Một hình ảnh đại diện cho chủ đề của bạn — không chỉ một dòng chữ. Học Toán thì vẽ chiếc máy tính hay con số; du lịch thì vali, máy bay. Có thể kèm chữ chủ đề, nhưng bắt buộc phải có hình để neo chủ đề vào trí nhớ. Buzan nhấn mạnh central image (hình ảnh trung tâm), không phải central word (nguồn: Tony Buzan).

    Kích thước hình trung tâm sơ đồ tư duy bao nhiêu? A4 vẽ mấy cm?

    Tôi thường dạy học viên: khổ A4 khoảng 4,5cm, khổ A3 khoảng 9,5cm (đường kính). Nói ngay cho rõ — đây là quy ước, là cách tôi dạy để bạn dễ ước lượng, không phải luật Buzan, cũng không phải con số nghiên cứu. Cốt lõi chỉ là: đủ to để làm tâm điểm.

    Chỉ viết chữ ở giữa có được không?

    Nên có hình. Chữ chỉ là phụ. Buzan nhấn mạnh central image chứ không phải một chữ trung tâm (nguồn: Tony Buzan). Hình gợi trí nhớ và trí tưởng tượng mạnh hơn chữ nhiều lần — đó là lý do bạn nên cho chủ đề một khuôn mặt. Muốn chữ chủ đề đi cùng hình cho gọn, xem thêm cách viết chữ trên sơ đồ tư duy.

    Hình trung tâm cần mấy màu?

    Ít nhất 3–4 màu để nó thật sự nổi bật giữa trang. Dành màu đậm nhất, tương phản nhất cho trung tâm. Đây là điểm mắt rơi vào đầu tiên, đừng để nó nhạt hơn các nhánh xung quanh.

    Không biết vẽ thì làm sao?

    Bạn không cần đẹp. Chọn biểu tượng đơn giản nhất của chủ đề, nét thô cũng được — miễn nhìn ra là gì. Một quả táo méo vẫn hơn một dòng chữ hoàn hảo.

    Muốn biết dùng sơ đồ tư duy vào việc gì trong đời thật — học tập, công việc, cuộc sống? Đọc bài tổng quan: ứng dụng sơ đồ tư duy vào công việc và cuộc sống.


    Tác giả: Thùy Ngân — Thạc sĩ, nhà đào tạo. Trọng tài Mind Map quốc tế. Thạc sĩ Lý luận & Phương pháp dạy học (2015), hơn 15 năm đào tạo, chuyên đào tạo giáo viên vẽ sơ đồ tư duy. Luận văn “Ứng dụng sơ đồ tư duy trong dạy học Lịch sử” (2015). Chữ ký của tôi: phương pháp tận gốc. Bài đăng tại thuyngan.com (liên hệ: thuynganpy1002@gmail.com).

    Và tôi muốn mời bạn một chỗ. Câu lạc bộ đọc sách & cộng đồng vẽ sơ đồ tư duy. Ở đó không ai chấm điểm bạn. Mang theo quả táo méo của bạn — ở đó, nó đẹp. Giờ thì cầm bút lên. Hạ trái tim xuống trước.

    Nguồn tham khảo: Tony Buzan — The Mind Map Book / Use Your Head: mỗi sơ đồ bắt đầu bằng một hình ảnh trung tâm (central image) đặt chính giữa, vẽ to và rõ, dùng nhiều màu; hình trung tâm là tâm để các nhánh tỏa ra và để kích hoạt trí tưởng tượng.

  • Cách đọc sách nhanh cho người mới bắt đầu

    Đọc sách nhanh, đa phần với mọi người đều rất khó khăn. Tuy nhiên, nếu đọc hết bài viết này, tôi tin là bạn sẽ có một kỹ năng đọc sách rất là nhanh và nắm bắt được thật nhiều từ khóa.

    (more…)